Một cái nhìn thoáng qua không phải là sự thức tỉnh hoàn toàn
Trong thực tế, có những lúc bạn cảm thấy một sự tĩnh lặng xa lạ hoặc ý nghĩa của những từ mà bạn lảng tránh từ lâu bỗng trở nên rõ ràng. Những kinh nghiệm như vậy rất quý giá và có thể chỉ ra phương hướng thực hành. Nhưng đánh giá một trải nghiệm không giống như quyết định rằng bạn đã hiểu rõ ràng mọi thứ.
Tâm trí dễ dàng chỉ nhìn thấy những gì nó muốn và sau đó tin rằng nó đã nhìn thấy tổng thể. Một cảm giác thoải mái ngắn ngủi không có nghĩa là tất cả gốc rễ của tham, sân, si đều biến mất. Hiểu được một câu không có nghĩa là trí tuệ của nó sẽ hiện diện trong mọi khoảnh khắc của cuộc sống. Do đó, một hành giả nên kiên nhẫn xem xét liệu lời nói và hành vi có thực sự thay đổi sau đó hay không, thay vì khoe khoang về một trải nghiệm.
Hãy tưởng tượng một sân thượng ngắm sao nhỏ ở một ngôi chùa trên núi. Một điểm sáng đi vào kính thiên văn không có nghĩa là bạn đã nhìn thấy toàn bộ bầu trời. Bạn cần bình tĩnh kiểm tra xem chân máy có bị rung, sương đọng trên ống kính hay tiêu điểm đã chính xác hay chưa. Bạn phải quay lại ngôi sao đó và xem liệu nó có còn rõ ràng sau khi không khí ban đêm đã lắng xuống hay không.
Thực hành là như nhau. Khi tâm trí trở nên rõ ràng trong chốc lát, đừng vội gọi tên trải nghiệm đó. Hãy xem liệu sự trong sáng đó có còn tồn tại trong cả niềm vui và khó khăn hay không. Kiểm tra nó trong cuộc sống: Sự tức giận có giảm đi khi bạn nghe thấy một quan điểm không giống mình không? Bạn có thể buông bỏ lòng tham khi lợi ích đang bị đe dọa không? Bạn có thể thừa nhận những điều bạn chưa biết và học hỏi lại không?
Sự khiêm tốn không làm cho trải nghiệm của bạn trở nên vô giá trị. Nó ngăn bạn biến một trải nghiệm quý giá thành niềm tự hào và để nó trở thành sức mạnh để bạn học hỏi và trau dồi sâu hơn. Niềm tin vào sự giác ngộ hoàn toàn không phải là sự chắc chắn rằng “Tôi đã đạt được mọi thứ”. Nó xuất hiện như một lời thề sẽ nhìn nhận một cách trung thực những gì còn chưa rõ ràng và tiếp tục thực hành.
Vì vậy, hãy chào đón một cảm giác đặc biệt hay tuệ giác khi nó nảy sinh trong thực hành, nhưng đừng ở lại đó. Hãy hỏi liệu điều đó có khiến bạn dịu dàng hơn, trung thực hơn và ít làm hại người khác hơn không. Sự thức tỉnh hoàn toàn không được thiết lập bởi một cái tên gắn liền với cái nhìn thoáng qua. Chúng ta phải thành thật xem xét những gì chúng ta chưa thấy rõ ràng và tiếp tục thực hành.
Sự tĩnh lặng và tuệ giác trong thực hành là quý giá, nhưng một trải nghiệm không phải là sự tỉnh thức hoàn toàn. Hãy tiếp tục thực hành và kiên nhẫn quan sát xem tham, sân, si có thực sự giảm bớt hay không và liệu lời nói và hành động của bạn có trở nên từ bi hơn hay không.