Phật tánh không tăng không giảm
Khi còn nhiều điều chưa biết và tâm thường bất an, người ta dễ nghĩ rằng mình thiếu khả năng giác ngộ. Ngược lại, sau một kinh nghiệm đặc biệt trong thực hành hoặc hiểu biết đôi chút về một giáo lý khó, người ta có thể nghĩ rằng một bản chất vĩ đại hơn vừa mới đạt được. Tuy nhiên, sự thức tỉnh không phải là công việc tạo ra và gắn kết một bản chất vốn đã vắng mặt. Đó là bỏ lại phía sau mà không biết cái gì đã luôn như vậy và nhận ra nó một cách rõ ràng.
Điều này không được hiểu là không cần nỗ lực. Ngay cả khi cao độ tham chiếu không đổi, âm nhạc sẽ bị lệch giai điệu khi nhạc cụ không được điều chỉnh. Lời dạy rằng Phật tánh không suy giảm không phải là cái cớ cho sự lười biếng; đó là sự khích lệ để không bỏ cuộc, bởi vì không ai bị bỏ rơi ngay từ đầu và hãy tiếp tục tu luyện.
Hãy tưởng tượng một phòng tập nhạc yên tĩnh. Khi người mới bắt đầu chơi lỡ một nốt cello, cao độ tham chiếu sẽ không trở nên nhỏ hơn hoặc biến mất. Khi việc chơi trở nên chính xác, cao độ tham chiếu không trở nên lớn hơn. Sân vẫn như cũ; người chơi mở tai ra, lắng nghe và đưa dây vào đúng giai điệu. Khi sai thì người chơi nghe lại; không hề khoe khoang sau khi tiến lại gần hơn một chút, người chơi thả lỏng toàn thân và điều chỉnh lặp đi lặp lại.
Thực hành là như thế này. Ngay cả khi tham, sân và si che khuất khả năng nhận biết bản chất nguyên thủy của chúng ta, khả năng giác ngộ vẫn không biến mất. Ngay cả khi thực hành giúp tâm trí trong sáng, chúng ta cũng không có được một bản ngã hay linh hồn mới. Chúng tôi giải phóng các tệp đính kèm đã che phủ chúng tôi và thấy rõ những gì trước đây chưa từng thấy.
Vì vậy, đừng cho rằng mình thiếu sót. Đồng thời, đừng dừng lại bằng cách nói: “Tôi vốn đã viên mãn rồi nên không cần tu thêm nữa”. Sự thấp kém làm giảm đi những khả năng đã có, và niềm kiêu hãnh ngăn cản chúng ta nhìn thấy đám mây mù còn sót lại. Hãy buông bỏ cả hai thái cực và bình tĩnh điều chỉnh lời nói và hành động của ngày hôm nay.
Phật tánh không có nghĩa là một vật thể mà tôi sở hữu hay một linh hồn cá nhân bất biến. Việc bám chấp là “của tôi” không phải là một điều cố định; nó chỉ ra khả năng thức tỉnh, cởi mở với mọi người và được bộc lộ thông qua thực hành và các điều kiện. Nó không phải là bằng chứng cho thấy tôi tốt hơn người khác cũng không phải là lời phán xét rằng tôi tệ hơn. Khi nhận thức sâu sắc hơn, sự so sánh giảm đi và hành động từ bi tăng lên.
Hôm nay, hãy lắng nghe một lần nữa để biết được tâm trạng tham khảo của bạn. Trước khi nói khi cơn giận nổi lên, hãy tạm dừng; khi ham muốn đến trước, hãy nhìn về phía người bên cạnh bạn; và khi nào chưa biết thì hãy học lại một cách trung thực. Tin vào bản tánh không phải là đề cao bản thân mà là luôn điều chỉnh bản thân cho đúng đắn mà không bỏ cuộc.
Phật tánh không suy giảm vì là phàm phu, cũng không tăng trưởng vì là Như Lai. Đó không phải là một linh hồn hay một vật sở hữu bên trong tôi, mà là khả năng thức tỉnh được bộc lộ thông qua thực hành và các điều kiện. Đừng từ bỏ chính mình và đừng dừng lại như thể mọi thứ đã hoàn tất; hãy tiếp tục thực hành bạn có thể làm ngày hôm nay.