Giữ Trung đạo vượt lên trên hung hăng và yếu đuối
Kinh điển dạy ta không kiêu mạn vì dũng khí liều lĩnh, không trở nên hèn nhát vì yếu đuối, và buông bỏ cả hung hăng lẫn yếu đuối để giữ Trung đạo bằng trí tuệ. Đây là chuẩn mực rất quan trọng cho việc tu tập trong đời sống hằng ngày.
Hung hăng không phải là dũng khí thật sự. Lên tiếng và ép người khác vì không điều phục được sân giận và kiêu mạn không phải là sức mạnh có trí tuệ. Điều người tu cần điều phục trước hết không phải là người khác, mà là tham muốn và sân giận trong tâm mình.
Mặt khác, yếu đuối cũng không phải là con đường đúng. Khi cần lập trường đúng mà không nói được điều cần nói, chỉ trốn tránh, thì đó cũng khó gọi là thái độ của người tu. Mềm mại không phải là hèn nhát, và dũng khí không phải là bạo lực.
Trung đạo không phải là né tránh bất lực cả hai phía. Đó là trí tuệ nói rõ khi cần, mà không bị cảm xúc kéo vào áp lực gay gắt. Đó là sự cân bằng của việc làm điều cần làm trong khi điều phục tâm.
Hôm nay, đừng nghiêng về hung hăng hay yếu đuối; hãy sống một ngày với dũng khí sáng suốt và tâm ở giữa mềm mại.
Hung hăng không phải là dũng khí, và yếu đuối không phải là tu tập. Hãy nói điều cần nói, nhưng đừng thúc ép bằng sân giận; hãy mềm mại, nhưng không hèn nhát. Hôm nay, hãy giữ Trung đạo bằng trí tuệ.