Một buổi sáng nhận ra rằng chúng ta chưa sẵn sàng
Cuộc gọi hôm nay không dài. Thầy chỉ nói ngắn rằng hôm nay chưa chuẩn bị được, rồi chúc mọi người một ngày tốt lành. Ngay trong cuộc trao đổi ngắn ấy cũng có một tâm để ta quán sát: thái độ không che giấu việc mình chưa sẵn sàng, mà thừa nhận đúng như nó là.
Tu tập không phải lúc nào cũng chỉ bắt đầu từ nơi đã chuẩn bị hoàn hảo. Có khi buổi sáng lời dạy chưa sẵn sàng, có ngày tâm chưa lắng. Điều quan trọng là nhận ra sự thật ấy mà không tự lừa dối hay tô điểm.
Khi nhận ra sự chuẩn bị của mình còn thiếu, ta có thể bắt đầu lại ngay từ chính nơi ấy. Thay vì gượng ép nhiều lời, chỉ cần thành thật chào hỏi bằng điều hiện giờ có thể làm và mở ra một ngày. Dù là lời chào ngắn, nếu có sự chân thành, nó cũng nhẹ nhàng mở cánh cửa của hôm nay.
Ta thường chỉ xem sự thiếu sót là thất bại, nhưng trong tu tập Phật giáo, khoảnh khắc biết sự thiếu sót của mình cũng là nơi học đạo. Tâm biết rằng 'mình vẫn chưa sẵn sàng' chính là bước đầu để ta có thể chuẩn bị lại.
Hôm nay, đừng đợi mọi thứ được sắp xếp hoàn hảo rồi mới bắt đầu. Hãy thừa nhận điều còn thiếu ngay bây giờ và bắt đầu bằng điều có thể. Một lời chào nhỏ chúc người khác một ngày tốt lành, cùng tâm nói rằng 'tôi sẽ thử lại', trở thành sự tu tập của hôm nay.
Ngay cả trong những ngày thiếu sự chuẩn bị, nếu chúng ta nhận ra sự thật đó mà không che giấu nó, chúng ta có thể bắt đầu lại. Ngay cả khi chúng ta không hoàn hảo, chúng ta vẫn có thể chào hỏi một cách chân thành bằng những gì có thể hiện tại và mở ra một ngày mới. Tâm biết mình thiếu sót cũng là bước đầu của sự tu tập.