Tâm nói “tôi biết” trở thành khởi đầu của vô minh
Sự tỉnh biết rất quan trọng trong tu tập. Nhưng khi trên sự tỉnh biết ấy ta dựng thêm ý nghĩ “tôi biết” hay “tôi đã giác ngộ”, ngã kiến khởi lên ngay khoảnh khắc đó, và vô minh bắt đầu.
Sự tỉnh biết thuần khiết chỉ đơn giản là biết. Khi ta thêm cái tôi vào đó, phân biệt và so sánh, ái luyến và chấp thủ liền đi theo. Vì vậy lời dạy không dựng thêm tri kiến trên chánh kiến là lời dạy rất sâu.
Hwadu cũng là phương tiện thiện xảo để nhìn thấu đến cùng cái tâm gọi là “tôi”, để sự tỉnh biết vốn có được hiển lộ ở nơi ngay cả hwadu cũng tan biến. Điều cốt yếu không phải là đưa cái tâm biết ra phía trước, mà là để chỉ còn cái biết trong sáng.
Hôm nay cũng vậy, đừng đặt ý nghĩ “tôi biết” lên trước; hãy soi lại tâm bằng sự tỉnh biết lặng lẽ và sáng rõ.
Sự tỉnh biết thuần khiết chỉ đơn giản là biết. Khi ta thêm cái tôi vào đó, phân biệt và so sánh, ái luyến và chấp thủ liền đi theo. Hwadu là phương tiện thiện xảo để nhìn thấu đến cùng cái tâm gọi là “tôi”, để sự tỉnh biết vốn có được hiển lộ ở nơi ngay cả hwadu cũng tan biến.