Phật tánh không phải mới có được mà là sự hiển lộ ánh sáng bổn nguyên
Trực tiếp thấy Phật tánh không có nghĩa là đạt được điều gì đó đặc biệt từ một nơi nào đó xa xôi. Ngay cả khi mặt trời bị mây che khuất, mặt trời vẫn không biến mất. Tương tự như vậy, Phật tánh vốn có mặt ngay tại nơi đó.
Thực hành không phải là tạo ra một thứ ánh sáng không tồn tại. Nó đang xua tan những đám mây che phủ nó và xác nhận ánh sáng vốn có ở đó. Khi ảo tưởng và tham luyến dày đặc, chúng ta không thể nhìn thấy ánh sáng đó, nhưng bản thân ánh sáng đó vẫn chưa biến mất.
Khi chúng ta trực tiếp nhìn thấy Phật tánh, con đường mở ra cho sự giải thoát ngay cả khỏi sự phân biệt giữa sinh tử và niết bàn. Nếu chúng ta chỉ dừng lại ở việc hiểu điều này bằng lời nói thì nó sẽ trở thành kiến thức; khi chúng ta xác nhận nó trực tiếp trong tâm trí, nó sẽ trở thành sức mạnh làm thay đổi cuộc sống.
Giống như hạnh của Bồ Tát Phổ Hiền, sự tỉnh thức không chỉ ở trong sự hiểu biết tĩnh lặng. Người đã xác nhận được ánh sáng nguyên sơ phải bộc lộ ánh sáng đó thông qua thực hành và lòng từ bi. Sự tự do của tâm trí trở nên rõ ràng hơn trong hành động trong cuộc sống.
Hôm nay, hãy nhìn xem đám mây nào đang che phủ tâm trí bạn. Khi bạn nhận thấy sự tức giận, tham luyến, sợ hãi hoặc mong muốn được nhận ra và buông bỏ một lớp, ánh sáng ban đầu ở đó sẽ lộ ra nhiều hơn một chút.
Phật tánh không phải là điều mới được tạo ra; đó là sự bộc lộ ánh sáng đã hiện diện từ nguyên thủy. Khi chúng ta quan sát và giải phóng sự dính mắc như xua tan những đám mây, ánh sáng đó tiếp tục là sự thực hành từ bi.