Sự khôn ngoan của việc lùi lại một lát
Hôm nay, thầy mở ra lời dạy từ câu nói rằng gặp cơn mưa rào thì hãy tạm tránh một lúc. Khi mưa lớn ập đến, cả người lẫn loài vật đều không cố ý đứng ra chống lại. Họ tìm chỗ trú và tạm đưa thân ra khỏi mưa. Đó không hẳn là hành vi do học mà có, mà là nguyên lý thiên nhiên đã chỉ cho ta.
Ở am núi lạnh cũng vậy. Thay vì đứng giữa gió núi buốt giá, đi vào căn phòng ấm để thân được nghỉ là điều tự nhiên. Vậy mà ta thường bỏ qua trí tuệ tự nhiên này. Có nhiều lúc ta thấy nhưng không học, sống mà không nhận ra.
Trong đời sống cũng xảy ra điều tương tự. Khi người khác đang rất giận, nếu ngay lúc ấy ta cũng giận như họ và va chạm với họ, tình hình sẽ lớn thêm. Giống như đổ dầu vào đám lửa lớn, khổ đau và vấn đề có thể tăng lên. Những lúc như vậy, ta cần trí tuệ lùi lại một chút, như tạm tránh một cơn mưa rào.
Tạm tránh sang một bên không có nghĩa là chạy trốn hay bỏ cuộc. Nó có nghĩa là nhận ra rằng nếu va chạm ngay bây giờ thì tình hình sẽ tệ hơn, và cho nó thời gian lắng xuống. Khi lùi lại như vậy, về sau ta có thể nói và đáp lại với tâm sáng rõ hơn.
Thiên nhiên đã cho ta thấy những câu trả lời cho đời sống. Khi gió mạnh, ta che chở thân; khi mưa rào đến, ta đợi dưới mái hiên. Hôm nay, hãy nhìn tình trạng của tâm mình theo cách ấy. Tâm biết nhận ra, biết chăm sóc và biết lùi lại một lúc là khởi đầu của một đáp ứng bình an.
Tạm tránh một cơn mưa rào hay cơn gió lạnh là trí tuệ tự nhiên. Trước cơn giận của người khác hoặc một tình huống căng, đừng va chạm theo cùng cách; hãy lùi lại và điều hòa hơi thở. Khi nhận ra như vậy, ta có thể gặp khoảnh khắc tiếp theo bình tĩnh và an hòa hơn.