Khi nhìn sự vật đúng như chúng là, chỗ vốn có hiển lộ
Trong Mười Tranh Chăn Trâu, sau khi cả người và trâu đều biến mất, thiên nhiên hiện ra đúng như nó là. Núi là núi, nước là nước, gió thổi, hoa nở rồi rụng. Không có gì đặc biệt để nắm giữ, cũng không có gì cần ép buộc phải hiện hữu.
Ngay cả trước khi giác ngộ, ta vẫn thấy núi và nước. Nhưng khi ấy, dục vọng và phân biệt, ái luyến và chấp trước cùng vận hành, nên khó thấy sự vật đúng như chúng là. Dù nhìn cùng một đối tượng, nếu tập khí của tâm xen vào, ta không thể thấy sự thật một cách trực tiếp.
Tu tập không phải là rời bỏ thế gian. Đó là khôi phục con mắt thấy thế gian đúng như nó là. Khi sự phân biệt của tâm lắng xuống, ta có thể đón nhận những đổi thay của thiên nhiên, dáng vẻ của con người và dòng chảy cuộc đời nhẹ nhàng hơn một chút.
Điều này không có nghĩa là thờ ơ với việc đời. Nếu có thể giúp, ta nên giúp bằng từ bi và trí tuệ; ngay cả trước những việc không thể làm, ta cũng không nên đánh mất tâm lành và lời cầu nguyện. Điều quan trọng là ta nhìn và hành động bằng tâm nào.
Hôm nay, hãy buông bớt chấp trước và phân biệt, nhìn điều đang là đúng như nó là, và sống với từ bi cùng trí tuệ.
Núi là núi, nước là nước, nhưng khi phân biệt và chấp trước xen vào, rất khó thấy sự vật đúng như chúng là. Tu tập không phải là rời bỏ thế gian, mà là khôi phục con mắt thấy đúng. Hôm nay, hãy nhìn điều đang là đúng như nó là bằng từ bi và trí tuệ.