Ta phải buông bỏ cả ý nghĩ rằng mình đã giác ngộ
Trong Mười Tranh Chăn Trâu, cảnh cả người và trâu đều biến mất thể hiện ý nghĩa sâu xa của tánh Không. Tánh Không không có nghĩa là không có gì tồn tại. Nó có nghĩa là mọi sự vật hiện diện đúng như chúng là, nhưng trong đó không có một thực thể cố định gọi là “tôi” hay “của tôi” để nắm bắt.
Khi sự tu tập sâu hơn, ta thấy rằng cả tâm được điều phục lẫn cái tôi điều phục nó đều không cố định. Vì vậy, ngay cả những ý nghĩ “đây là tâm tôi”, “tôi đã nắm được nó” và “tôi đã giác ngộ” cũng phải được buông bỏ.
Trong Seon có câu: nếu gặp Phật, hãy buông bỏ cả Phật. Điều này không có nghĩa là phủ nhận Đức Phật. Nó có nghĩa là buông bỏ cả chấp trước cuối cùng hình thành quanh danh xưng giác ngộ. Khi ý nghĩ “tôi đã giác ngộ” trở nên mạnh, nó cũng thành chấp ngã.
Tánh Không không phải là hư vô. Đó là nơi sống tự nhiên đúng như các pháp là, không bị ái luyến và chấp trước trói buộc. Đói thì ăn; buồn ngủ thì ngủ. Trong đó, không còn tâm “tôi đã đạt được điều gì” bám lại.
Hôm nay, đừng xem tánh Không là hư vô, và cũng đừng ở lại trong ý nghĩ về giác ngộ. Mong đây là một ngày buông bỏ chấp trước trong đời sống đúng như nó là.
Tánh Không không có nghĩa là không có gì tồn tại; nó có nghĩa là không có cái “tôi” hay “của tôi” cố định để nắm bắt. Ngay cả ý nghĩ “tôi đã giác ngộ” cũng có thể thành chấp trước, nên tâm ấy cũng phải được quán chiếu. Hôm nay, hãy sống tự nhiên, không mang tâm đã đạt được điều gì.