Hãy nhìn vào tâm mình trước lỗi lầm của người khác
Chúng ta dễ dàng nhận thấy lỗi lầm và thiếu sót của người khác. Khi phán xét vì sao họ nói như vậy hoặc vì sao họ có những thói quen ấy, chẳng mấy chốc điểm yếu của họ lại hiện ra lớn hơn điểm tốt.
Tâm cứ tìm lỗi của người khác không dừng lại ở sự quan sát đơn giản. Sự ghét bỏ, nói xấu, so sánh và phán xét đi theo sau, và thói quen ấy lại lớn lên như một hạt giống tối trong tâm ta. Đôi mắt nhìn người khác theo hướng xấu cuối cùng cũng làm tâm mình trở nên thô ráp.
Tu tập không phải là việc tìm ra người khác sai ở đâu. Đó là việc soi sáng tâm mình. Như Seongcheol Keun Sunim đã dạy, trước khi nhìn lỗi của người khác, ta phải nhìn lỗi của chính mình. Trước hết, ta cần nhận ra sự phán xét, cơn giận và cảm giác hơn người trong mình.
Tất nhiên, điều này không có nghĩa là từ chối phân biệt điều sai. Nó có nghĩa là trước khi sự phân biệt cứng lại thành ghét bỏ, ta phải xét xem tâm mình đang nuôi lớn thói quen nào. Khi ấy sự phân biệt trở thành trí tuệ, và tâm trở nên mềm mại hơn một chút.
Hôm nay, khi thấy lỗi của ai đó, đừng vội đưa nó thành lời. Trước hết hãy nhìn xem điều gì đang chuyển động trong tâm mình. Khi con mắt từng tìm lỗi quay vào bên trong, con đường tu tập mở ra.
Khi chúng ta chỉ nhìn thấy lỗi lầm của người khác, thói quen ghét bỏ và phán xét sẽ phát triển. Thực hành không phải là ép buộc người khác mà là kiểm tra tâm trí của chính chúng ta. Khi con mắt tìm lỗi hướng vào trong, tâm trở nên sáng suốt.