Mắt Bồ Tát Cũng Thấy Tánh Phật Tiềm Ẩn
Khi nhìn người khác, chúng ta thường phản ứng trước với lời nói và hành động hiện ra trên bề mặt. Nếu ai đó nổi giận hoặc nói năng gay gắt, ta dễ ghét bỏ hoặc phán xét người ấy chỉ dựa vào dáng vẻ đó.
Nhưng con mắt của Bồ Tát không chỉ nhìn bề mặt. Nó xem xét nỗi khổ nào có thể ẩn sau những lời ấy, và nghiệp cùng duyên nào đã khiến người đó chuyển động như vậy. Đồng thời, nó cũng thấy bản tánh vốn có, tức Phật tánh, ở nơi sâu thẳm.
Lý do Bồ Tát có lòng từ bi không phải là vì tô điểm mọi thứ cho đẹp. Khổ đau và lỗi lầm cũng được thấy, nhưng con người không bị kết thúc bởi một lỗi lầm. Vì khả năng sáng trong bị che giấu cũng được thấy cùng lúc, lòng từ bi khởi lên.
Chúng ta khó có thể có trọn vẹn con mắt ấy. Tham lam và chấp thủ, ngã kiến và sự phân biệt vẫn còn. Tuy nhiên, nếu nhớ lời dạy này, ta có thể nhìn rộng hơn một chút khi gặp ai đó.
Hôm nay, trước khi phán xét một người, hãy hỏi lại một lần nữa: Đằng sau những lời này có thể có nỗi khổ nào? Trong người này cũng có hạt giống trong sáng nào? Câu hỏi ấy là một khởi đầu nhỏ hướng về con mắt của Bồ Tát.
Mắt Bồ Tát không chỉ thấy bề mặt. Khi nó nhìn thấy sự đau khổ và nghiệp chướng đằng sau lời nói và hành động, cũng như Phật tánh sâu thẳm bên trong, lòng từ bi khởi lên thay vì sân hận.