Ý nghĩ đến rồi đi, nhưng bản tánh nguyên sơ vẫn như nó vốn là
Khi học, đôi khi một câu ở lại trong lòng rất lâu. Trọng tâm của lời dạy hôm nay là bản tánh nguyên sơ vẫn như nó vốn là. Ta có thể hiểu điều này rằng dù có đến và đi, sinh và diệt, nền tảng ban đầu vẫn không chuyển động.
Vô số ý nghĩ sinh khởi và biến mất trong tâm ta. Sự việc vui đến, sự việc khó đến, thân thể có thể bệnh, hạnh phúc và bất hạnh có thể lên xuống. Sống trong thế giới hiện tướng, ta khó tránh khỏi chuyển động ấy.
Tuy vậy, chuyển động ấy không phải là toàn bộ con người tôi. Giống như bóng mây đi qua sàn pháp đường mà không làm sàn ấy biến mất, ý nghĩ, cảm xúc và sự việc trôi qua trong khi nơi của bản tánh nguyên sơ vẫn còn.
Thực hành không phải là ép buộc nơi ấy tồn tại. Đó là tiếp tục ghi nhận và quán sát những gì sinh khởi và biến mất, rồi trở về sâu với nền tảng ban đầu. Thấy, biết và tâm tỉnh thức mở ra con đường ấy.
Hôm nay, khi tâm bị dao động, hãy thử ghi nhận: 'Ý nghĩ này cũng đến rồi đi.' Nếu bạn không quên rằng bản tánh nguyên sơ vẫn như nó vốn là, ngay cả khi niềm vui và bất hạnh lên xuống, bạn có thể đi qua những chuyển động trong ngày với sự vững chãi hơn một chút.
Ý nghĩ, cảm xúc và sự việc liên tục sinh khởi rồi biến mất. Ta lên xuống cùng hạnh phúc và bất hạnh trong chuyển động ấy, nhưng nơi của bản tánh nguyên sơ vốn vẫn như nó là. Hãy ghi nhận những gì sinh khởi, quán sát những gì biến mất và trở về sâu với nền tảng ban đầu.