Đừng buông Đạo trước khi giác ngộ
Có những lúc việc học đạo chưa mở ra rõ ràng, hoặc ta chưa thực sự hoàn thành Đạo. Vào những lúc ấy, điều cần cẩn trọng nhất là cái tâm tin rằng mình đã biết, dù chưa biết đúng.
Nếu chưa giác ngộ đúng đắn, ta rất dễ nắm lấy điều giả như sự thật. Giống như khăng khăng gọi hươu là ngựa, hoặc cho rằng cái bóng là thật, ta có thể xem bệnh là Pháp. Điều này rất nguy hiểm cả trong tu tập lẫn trong đời sống.
Nhất là khi tâm trở nên mạnh với những ý nghĩ như 'tôi biết', 'tôi đã giác ngộ', hay 'bây giờ tôi cũng có điều để bày tỏ', việc học đạo rất dễ đi lệch. Cái tâm muốn đưa bản ngã lên trước sẽ che lấp sự thật và lầm tưởng sự thỏa mãn ngắn ngủi là hạnh phúc.
Vì vậy, cho đến khi giác ngộ trọn vẹn, ta không được buông Đạo dù chỉ một khoảnh khắc. Ta cần cái tâm thấy không biết là không biết, xét điều mờ đục là mờ đục, và khiêm nhường học lại.
Hôm nay, khi cảm giác chắc chắn khởi lên trước trong tâm, hãy dừng lại một nhịp. Hãy xét xem điều mình đang nắm giữ là sự thật, hay là dấu vết do ham muốn tạo ra. Hạnh phúc chân thật không đến từ việc ôm giữ điều giả; nó đến gần hơn qua sự học đạo chân thành, luôn nhớ Đạo cho đến cuối cùng.
Trước khi giác ngộ, ta dễ lấy điều giả làm sự thật. Tâm càng đưa mình lên trước và nói 'tôi biết', con đường càng dễ bị che mờ. Hãy thấy không biết là không biết, xét điều mờ đục đúng là mờ đục, và đừng buông Đạo dù chỉ một khoảnh khắc cho đến khi giác ngộ trọn vẹn.