Không có tâm thì không có gì làm ô nhiễm hay tịnh hóa
Chúng ta tưởng rằng mình nhìn thế giới đúng như nó vốn là, nhưng thường lại nhìn qua màu sắc của tâm mình. Cùng một con người và cùng một sự việc có thể trở nên thô ráp, nặng nề hơn khi tâm tối, và dịu lại đôi chút khi tâm sáng.
Những phán xét về bẩn hay sạch, cảm giác tù túng hay giải thoát cũng sinh khởi trong sự phân biệt của tâm. Điều này không có nghĩa là xem nhẹ các việc của thế gian. Trước hết, khi nhận ra tâm mình đang đeo loại kính nào, ta cũng có thể nhìn các hoàn cảnh bên ngoài chính xác hơn.
Vô tâm không phải là trạng thái lạnh lùng không có suy nghĩ nào. Đó là chỗ sáng rõ, nơi phân biệt và bám chấp đã lắng xuống, để mọi sự được nhìn như chúng vốn là. Tu tập bắt đầu trước khi ta ép thế giới phải thay đổi: nó bắt đầu bằng việc đặt xuống cặp kính của tâm và phản chiếu khoảnh khắc này như bầu trời in trong làn nước trong.
Điều quan trọng trong lời dạy này không phải là ép tâm trông tốt hơn hay cố thay đổi tất cả ngay lập tức. Trước hết, hãy chú ý tâm đang mắc kẹt ở đâu ngay bây giờ, rồi từ chính nơi đó chọn một bước theo hướng đúng đắn hơn. Tu tập không phải là một sự kiện đặc biệt xa xôi; nó xuất hiện trong cách diễn đạt, lời nói, phán đoán và sự quan tâm hằng ngày.
Thế giới thường xuất hiện qua màu sắc của tâm trí. Đầu tiên, tôi sẽ xem xét lăng kính tâm trí của chính mình. Ngày nay cũng vậy, mong sao lời dạy này trở thành một lựa chọn nhỏ trong cuộc sống hàng ngày và làm tâm hồn bừng sáng.