Con đường khiêm tốn hỏi và tinh tấn tu tập
Bài giảng hôm nay bắt đầu từ chuyện trời lạnh và áo mặc, nhưng trong đó có ý nghĩa rằng tu tập không phải là bỏ mặc hoàn cảnh hay thân thể của mình. Nếu chỉ bám vào hình thức, ta dễ đánh mất thực tại. Người tu cần thấy đúng những điều kiện hiện tại, giữ gìn thân tâm và có thể tiếp tục đi trong Chánh pháp.
Trong lời dạy hôm nay, thầy nhắc hãy gieo tín tâm trong Pháp và hạ mình xuống, đừng sinh kiêu mạn. Kiêu mạn là chướng ngại thấm vào đường tu rất vi tế. Nếu ta nghĩ mình đã biết rồi, không hỏi điều cần hỏi và khép tâm trước người mình nên học, Pháp không thể đi vào sâu hơn.
Vì vậy, ta nên kính trọng và noi theo những người hiền trí, đồng thời khởi lòng từ bi và nhẫn nhục đối với tất cả chúng sinh. Hỏi người hơn mình về phần Pháp mình chưa nghe không phải là điều đáng xấu hổ; đó là thái độ đúng của người tu. Ngay lúc ta khiêm tốn hỏi, cánh cửa học đạo mở ra.
Pháp đã nghe cần được đem ra thực hành để không trở thành rỗng không. Chỉ nghe nhiều lời hay thôi chưa đủ. Khi nhờ sức của giáo pháp mà ta bớt đi những vọng tưởng và tà kiến đã mang theo, rồi thật sự đưa dù chỉ một điều vào đời sống, bài pháp ấy trở thành của chính mình.
Hôm nay, hãy hạ lòng kiêu mạn, hỏi điều cần hỏi, thực hành điều đã nghe và dựng lập một tâm tu tập không ngừng. Dù con đường giác ngộ viên mãn có vẻ xa, nó bắt đầu từ chút tinh tấn nhỏ là cố gắng tỉnh thức trong từng khoảnh khắc.
Gieo tín tâm và hạ mình xuống, không kiêu mạn, là khởi đầu của tu tập. Ta nên hỏi người hiền đức, khởi lòng từ bi và nhẫn nhục với tất cả chúng sinh, và thực hành Pháp đã nghe. Khi tinh tấn tu tập không ngừng, pháp thoại trở thành đời sống.