Tâm không nắm giữ kết thúc và khởi đầu
Bài giảng hôm nay hỏi ta nên nhìn kết thúc và khởi đầu như thế nào trong ngày cuối năm. Lịch và thời gian là những quy ước ta đặt ra để sống. Khi năm đổi và ngày tháng khác đi, có thể tưởng như mọi thứ đã trở nên mới, nhưng chính sự sống không bị cắt đứt hoàn toàn trong một khoảnh khắc rồi bắt đầu lại.
Trong Phật giáo có nói rằng không có gì vốn được tạo ra từ ban đầu, và cũng không có gì hoàn toàn biến mất. Lời nói rằng không gì sinh và không gì diệt không chỉ là một lý thuyết. Đó là một Hwadu giúp ta buông xuống những ý nghĩ về kết thúc và khởi đầu mà ta đang nắm giữ.
Khi sống, ở cùng người khác có thể khó, và có nhiều lúc ta phải chịu những điều không dễ chịu. Sống một mình có cái khó chịu của sống một mình, sống cùng nhau cũng có cái khó chịu của sống cùng nhau. Nhưng sự khó chịu ấy không phải là thất bại cần bị cắt bỏ khỏi đời sống. Nó có thể là nơi thực hành, nơi ta chịu đựng điều đang có ở đây và học ngay bây giờ.
Khi năm thay đổi, mọi vấn đề không biến mất trong một khoảnh khắc. Nhưng nếu tâm không nắm quá chặt kết thúc và khởi đầu, những cảm xúc từ quá khứ có thể được đặt xuống nhẹ nhàng hơn một chút. Điều ta cần thấy và cần học trong đời sống đang tiếp tục lúc này trở nên rõ ràng hơn.
Hôm nay, đừng bám vào ý nghĩ rằng đây là ngày cuối cùng, và cũng đừng chỉ nương vào tên gọi của một năm mới. Hãy nhìn vào tâm này ngay bây giờ. Trong chốc lát, hãy buông ý nghĩ sinh và diệt; trong đời sống đang tiếp tục, hãy chịu điều cần chịu và học điều cần học. Đây là Hwadu hôm nay ta gặp ở cuối năm.
Ngay cả khi năm thay đổi, đời sống không bị cắt đứt hoàn toàn rồi bắt đầu lại. Kết thúc và khởi đầu có thể chỉ là những tên gọi ta gắn vào. Trong chốc lát, hãy buông ý nghĩ sinh và diệt; trong đời sống đang tiếp tục, chịu điều cần chịu và học điều cần học.