Hãy vén màn che và thấy trí tuệ vốn có
Trong bài giảng hôm nay, người thức tỉnh nhìn vào tất cả chúng sinh và coi việc mọi người đều có khả năng bộc lộ trí tuệ nhưng có thể không nhận ra điều đó là điều vừa sâu sắc vừa kỳ diệu. Do đó, giáo lý thể hiện quyết tâm chỉ ra con đường của bậc thánh nhân và giúp chúng sinh thoát khỏi ảo tưởng và chấp trước. Thay vì trình bày những lời kinh không chắc chắn bằng cách phiên âm tự động như một trích dẫn chính xác, chúng ta sẽ xem xét ý nghĩa trung tâm của nó trong ngôn ngữ thực hành ngày nay.
Ở đây, vô minh không chỉ đơn giản có nghĩa là có ít kiến thức hoặc thiếu thông minh. Nó có nghĩa là sự che phủ của tâm trí nắm bắt những gì thay đổi như thể nó là vĩnh viễn, coi một phần là tổng thể và biến cảm xúc và suy nghĩ của chúng ta thành sự thật. Chúng ta dễ dàng chỉ nhìn thấy những gì chúng ta muốn thấy và lặp lại những phán đoán quen thuộc mà không nhận thấy rằng chúng đã trở thành một tấm màn che.
Ảo tưởng phóng đại một ý nghĩ chưa được xác nhận cho đến khi nó có vẻ giống thực tế. Sự gắn bó khiến chúng ta bám chặt vào suy nghĩ, cảm giác hoặc vị trí đó là “của tôi”. Khi đó, chúng ta sẽ khó nhìn thấy hoàn cảnh của người khác, nhiều điều kiện đã hình thành nên hoàn cảnh đó hoặc một con đường khác vẫn mở ra cho chúng ta. Trí tuệ vốn có đã không biến mất; các lớp do tâm trí thêm vào đang che khuất tầm nhìn của chúng ta.
Vén bức màn không có nghĩa là buộc phải xóa bỏ suy nghĩ hay ghét bỏ cảm xúc của mình. Bắt đầu bằng cách hỏi, “Tôi thực sự đã xác nhận điều gì và tôi đã thêm điều gì để giải thích?” Khi ham muốn, giận dữ hay sợ hãi nổi lên, đừng đẩy nó đi như thể đó là một tội lỗi. Hãy nhận biết nó như một trạng thái tâm phát sinh do các điều kiện. Càng thấy rõ nó, chúng ta càng có nhiều chỗ để không bị cuốn đi ngay lập tức.
Nói rằng một người đã giác ngộ dạy con đường không có nghĩa là ai đó đã đặt trí tuệ hoàn hảo vào chúng ta từ bên ngoài. Bằng cách trau dồi lời nói và hành động đúng đắn, tĩnh lặng tâm trí và thực hành theo cách soi sáng nhân quả, chúng ta sẽ thấy được những gì trước đây chúng ta không thể thấy. Người thầy chỉ đường, nhưng bước đi từng bước và tự mình kiểm chứng là trách nhiệm của mỗi người.
Lời dạy rằng tất cả chúng sinh đều có khả năng giác ngộ cũng yêu cầu chúng ta đừng coi thường bất cứ ai. Đừng xác định bản thân bằng cách nói: “Tôi chỉ đơn giản là người không thể làm được điều này”. Đừng củng cố quan điểm của bạn về người khác bằng cách nói: “Người đó sẽ không bao giờ thay đổi”. Niềm tin vào khả năng không phải là sự tự mãn hay sự vượt trội. Nó phải dẫn đến lòng bi mẫn tôn trọng cả bản thân lẫn người khác và hỗ trợ sự thay đổi lành mạnh.
Cũng không nên coi những từ “trí tuệ vốn có” như một lời tuyên bố rằng chúng ta đã thức tỉnh hoàn toàn. Giống như một tấm gương bụi không thể tự làm sạch, ảo tưởng và tham luyến tái diễn phải được xem xét đi xem xét lại. Đây cũng là lý do tại sao chúng ta nghe cùng một giáo lý nhiều lần. Khi chúng ta xác nhận lại sự hiểu biết của ngày hôm qua bằng lời nói và hành động của ngày hôm nay, kiến thức sẽ đi sâu vào thực tiễn.
Hãy tìm kiếm một điều đang che phủ tâm trí bạn ngày hôm nay. Đó có thể là một sự phán xét đã tồn tại trong một thời gian dài, một mong muốn được công nhận hoặc một nỗi sợ hãi khó giải tỏa. Thay vì cố gắng loại bỏ nó ngay lập tức, hãy tách biệt sự thật khỏi sự diễn giải, hãy lắng nghe người khác một lần nữa và chọn một hành động nhân ái hiện có. Nơi nào một lớp được giải phóng, trí tuệ sẽ bộc lộ chính nó như một hướng đi cho cuộc sống.
Tất cả chúng sinh đều có khả năng phát lộ trí tuệ giác ngộ, tuy nhiên vô minh, si mê và dính mắc có thể khiến chúng ta không nhìn thấy được nó. Tin tưởng vào trí tuệ vốn có không có nghĩa là dừng lại như thể mọi thứ đã hoàn tất. Thực hành là để thấy những gì đang che phủ tâm trí, giải phóng nó từng lớp một và mang trí tuệ vào hành động từ bi.