Tâm Biết Đủ
Chúng ta cần thức ăn để nuôi thân, một mái nhà để ở, và tiền bạc để duy trì cuộc sống hằng ngày. Việc bảo đảm được những gì mình cần và chăm lo cho thân thể, đời sống hằng ngày là điều quý giá. Chỉ trên nền tảng đó, chúng ta mới có thể làm công việc của mình và sống cùng người khác. Lời dạy hôm nay không phủ nhận nhu cầu này. Lời dạy mời ta quán sát khoảnh khắc khi tâm chuẩn bị những gì cần thiết chuyển thành lòng ham muốn không dứt.
Ban đầu chúng ta tìm kiếm những thứ để dùng trong đời sống hằng ngày, nhưng chẳng bao lâu, việc có thêm có thể trở thành trung tâm của cả ngày. Ngay cả khi nghỉ ngơi, ta vẫn nghĩ về điều sắp có được kế tiếp, và lo lắng rằng ai đó có thể lấy đi, hay ta có thể mất đi những gì mình đang có. Vật ấy có thể đang ở trong tay, nhưng tâm lại không tự do. Thay vì chỉ nhìn vào những gì mình có và có bao nhiêu, ta cần nhìn lại xem tâm mình chuyển động ra sao khi nắm giữ và bám chặt.
Khi sự so sánh xuất hiện, ngay cả những gì từng đủ cũng bắt đầu cảm thấy thiếu. Cuộc sống của ta có thể không thiếu gì, vậy mà nhìn thấy người khác có nhiều hơn có thể bỗng khiến ta cảm thấy nhỏ bé. Tâm này không dừng lại ở của cải. Nó có thể lan sang cả kiến thức, địa vị, và cả sự tôn trọng ta nhận được từ người khác, muốn khẳng định và giữ chặt những điều đó. Khi tâm so đo với người khác khởi lên, bạn hãy nhìn lại xem ngay lúc này mình thật sự cần điều gì.
Hãy hình dung một người đang ôm chặt giỏ trái cây bằng cả hai tay. Dù đã có đủ để ăn, nhưng khi thấy một giỏ lớn hơn ở gần đó, tay lại càng siết chặt hơn. Lo sợ đánh rơi, nhưng cũng không thể đặt xuống. Đây là hình ảnh đời thường giúp ta hiểu lời dạy hôm nay. Không phải giỏ trái cây, mà chính là tâm không thể buông, mới là điều khiến ta kiệt sức.
Điều Phật giáo gọi là bố thí, hay sự cho đi, chính là pháp hành quán sát tâm nắm giữ này và trao đi điều gì đó từ nó. Trao cho ai đó điều họ cần là một việc quý giá, nhưng nếu thêm vào đó niềm tự hào 'chính tôi là người đã giúp' thì đó lại tạo thành một hình thức sở hữu khác. Thay vì bám vào phản ứng hay lời khen của người nhận mỗi khi cho đi, bạn hãy thử buông xuống, dù chỉ một chút, sự bám chấp vào cái gọi là 'của tôi'. Điều quan trọng không phải là bạn đã cho đi nhiều đến đâu, mà là tâm đã thay đổi như thế nào.
Dù có nhiều, nếu ta luôn muốn có thêm, thật khó cảm nhận được sự đủ đầy. Tâm sẽ có thêm không gian khi ta chăm lo cho đời sống cần thiết bằng những gì mình đang có, và biết cách sẻ chia những gì có thể trong đó. Biết đủ không có nghĩa là quay lưng với những nhu cầu của cuộc sống, hay không có gì cả. Nó bắt đầu từ việc dùng những gì mình có hôm nay với lòng biết ơn, nhận ra tâm muốn có thêm và sợ mất mát, rồi sẻ chia một điều mình có thể cho đi.
Bảo đảm được những gì cần thiết để sống là điều quý giá. Nhưng khi bị cuốn vào lòng ham muốn có thêm, sự so sánh với người khác, hay nỗi sợ mất mát, ta khó lòng dùng an nhiên ngay cả những gì mình đang có. Cho đi là pháp hành để buông xuống sự bám chấp vào cái gọi là 'của tôi'. Thay vì giữ mãi niềm tự hào vì đã cho đi, bạn hãy biết ơn những gì mình đang có hôm nay, và sẻ chia một điều bạn có thể cho đi.