Những cúng phẩm được tiêu hóa thông qua thực hành
Có một điểm khác cần suy xét sau lời dạy hôm qua về bữa ăn thơm của cõi Phật Hương Tích. Khi ta ăn cơm, thân thể tiêu hóa cơm; khi bệnh, ta uống thuốc. Thuốc cũng có thể nói là được tiêu hóa chỉ khi nó đã làm xong việc và trọn vai trò của mình.
Cúng dường thơm cũng có thể được hiểu theo cách tương tự. Nhận một cúng dường không tự động biến nó thành công đức. Chỉ khi người nhận thực hành đúng đắn và chuyển lòng tốt đã nhận trở lại thành sức mạnh của thực hành, cúng dường ấy mới thật sự được tiêu hóa.
Trong ý nghĩa sâu xa của kinh điển, điều này chỉ đến một trạng thái cao như giác ngộ viên mãn hoặc địa vị Bồ Tát chỉ còn một đời nữa sẽ thành Phật. Nói cách khác, bữa ăn thơm không phải là thức ăn để tùy tiện hưởng thụ; đó là cúng dường mà người tu đang đi về giác ngộ phải gánh vác và tiêu hóa trọn vẹn.
Vì vậy, người tu không được dừng lại ở chỗ được phục vụ. Không xem nhẹ cúng dường và lòng tốt, ta phải tu dưỡng bản thân bằng giới luật, tinh tấn và trí tuệ, rồi chuyển hóa những gì đã nhận thành công đức trong chính đời sống mình.
Hôm nay, hãy suy ngẫm về sự giúp đỡ và lòng tốt mà bạn đã nhận được. Đừng tiêu thụ chúng như điều hiển nhiên. Hãy biến chúng thành sức mạnh để sống đúng đắn hơn và thực hành sâu hơn. Khi làm như vậy, những cúng dường ta đã nhận được tiêu hóa thành công đức làm đời sống sáng lên.
Việc nhận được một vật cúng dường không tự động trở thành công đức. Giống như thức ăn và thuốc men phải được tiêu hóa đúng cách trong cơ thể, lòng tốt và những món cúng dường mà chúng ta nhận được cũng được tiêu hóa khi chúng hướng về thực hành đúng đắn và con đường giác ngộ. Đừng sử dụng những gì bạn đã nhận được như một lẽ đương nhiên; với sự tinh tấn và trí tuệ, hãy biến nó thành công đức.