Để dòng chảy trôi qua, nhưng đừng bị đánh lừa
Trong giáo lý thực hành sâu sắc hơn, nguyên lý niết bàn được mô tả là bất sinh và bất tử: nơi vốn không sinh cũng không diệt. Trong tâm chúng ta, nhiều ý nghĩ, cảm xúc, phiền não, ảo tưởng cứ sinh khởi rồi diệt đi, nhưng sự hiện diện của sự chuyển động đó không có nghĩa là bản thân tâm ban đầu bị lay động.
Nó giống như biển. Vô số sóng nổi lên rồi tan biến, nhưng biển không phải mới sinh ra vì sóng xuất hiện, và không biến mất vì sóng lắng xuống. Tương tự như vậy, ngay cả khi một thác nước tiếp tục đổ xuống không ngừng nghỉ, chúng ta không nên bị chính chuyển động đó đánh lừa và quên đi bản chất thực sự của nó.
Cuộc sống của chúng tôi giống nhau. Suy nghĩ đến rồi đi, cảm xúc nảy sinh và phai nhạt, và mọi chuyện thế gian luôn thay đổi. Nhưng chúng ta không cần phải bị mỗi người nắm bắt và lay động. Điều quan trọng không phải là buộc những gì phát sinh phải biến mất, mà chỉ đơn giản là biết rằng nó đang trôi chảy và nhìn thấy nó một cách chính xác.
Nhiều hiện tượng không làm cho chúng ta đánh mất bản chất của mình, và sự khởi sinh của phiền não không xóa bỏ được chỗ sáng suốt ban đầu của tâm. Vì vậy, tu tập không có nghĩa là đè nén mọi thứ. Đó là để cho những gì khởi lên mà không bị nó đánh lừa, và để cho những gì trôi qua mà không bị kéo theo.
Hôm nay, nguyện chúng ta để cho tư tưởng trôi đi, để cho cảm xúc trôi qua, không bị cuốn theo sự chuyển động đó, để chúng ta có thể nhận ra được bản tâm trong sáng vốn có.
Suy nghĩ và cảm xúc liên tục sinh khởi rồi biến mất, nhưng tâm vốn có không sinh ra hay mất đi theo dòng chảy ấy. Tu tập không phải là cố giữ lại hay đẩy đi, mà là để chúng trôi qua mà không bị đánh lừa. Hôm nay, hãy lặng lẽ nhận biết mọi điều đang sinh khởi.