Khi Biết Chân Ngã, Tu Tập Và Đời Sống Hằng Ngày Được Nối Liền
Trong lúc tu tập, dường như có một cái tôi đang quan sát; nhưng khi trở lại đời sống hằng ngày, cái tôi đang hành động có thể bước lên phía trước. Ta có thể tự hỏi làm sao hai điều ấy hòa hợp thành một.
Vị sư nói rằng khi câu hỏi này đi sâu hơn, cuối cùng nó dẫn đến hwadu: 'Ai là chân ngã?' Điều quan trọng là nhìn cho đúng đâu là chủ nhân của cái mà ta gọi là tôi.
Khi ngồi tinh tấn tu tập, việc tập trung tương đối dễ. Nhưng trong đời sống hằng ngày, thân đang vận động và tâm bị dao động bởi nhiều hoàn cảnh, nên có thể khác với tư thế trong lúc tu tập.
Dù vậy, nếu ta nhận biết đúng và tỉnh thức về chân ngã, cùng một sự tỉnh thức có thể tiếp tục cả trong lúc ngồi tu lẫn trong đời sống hằng ngày đang vận động. Nơi chốn và tư thế có thể khác, nhưng trung tâm không lay chuyển.
Vì thế, thay vì nôn nóng ép hai điều ấy hợp lại, hãy giữ hwadu và tinh tấn sâu hơn. Khi công phu làm sáng tỏ chân ngã ngày càng sâu, tu tập và đời sống hằng ngày dần nối liền trong một tâm.
Cái tôi quan sát trong lúc tu tập và cái tôi hành động trong đời sống hằng ngày có thể trông khác nhau. Nhưng câu hỏi này cuối cùng dẫn đến hwadu: 'Ai là chân ngã?' Đời sống hằng ngày có nhiều vận động và hoàn cảnh, nên có thể khác với sự tinh tấn trong thiền đường Seon; nhưng khi bạn nhận biết sâu sắc chân ngã, cùng một sự tỉnh thức vẫn tiếp tục dù ngồi yên hay đang di chuyển.