Thực hành buông căng thẳng trong tâm
Lời dạy hôm nay bắt đầu bằng những lời thường nghe trong luyện tập: hãy thả lỏng sự căng thẳng. Khi một vận động viên giữ quá nhiều lực trong thân, huấn luyện viên hay người hướng dẫn bảo họ thả lỏng. Nếu thân căng, chuyển động tiếp theo không đi ra suôn sẻ, và cử động của thân không tự nhiên.
Thầy nói tâm cũng như vậy. Khi tâm căng, nó cố ép buộc mọi thứ, nắm giữ mọi thứ và cứng lại dưới gánh nặng phải làm cho tốt. Điều này càng xảy ra, tâm càng mất đi tính tự nhiên, và chuyển động có trí tuệ của khoảnh khắc tiếp theo dễ bị chặn lại.
Buông căng thẳng khỏi tâm không có nghĩa là không làm gì cả. Đúng hơn, đó là đặt xuống sự căng thẳng và bám chấp không cần thiết để tính tự nhiên vốn có của tâm có thể hiện ra. Như chuyển động tốt đến khi thân thả lỏng, lời nói và hành động tiếp tục nhẹ nhàng và đúng đắn hơn khi tâm buông bớt sức của nó.
Trong tu tập cũng như vậy. Giác ngộ không đạt được bằng cách cố nắm bắt nó; nó mở ra trên nền tảng của một tâm tự nhiên. Và tâm ấy không nên chỉ dừng ở mong muốn sự dễ chịu cho riêng mình, mà cần tiếp tục thành một tấm lòng rộng hơn, mong tất cả chúng sinh cùng giác ngộ và được an hòa.
Hôm nay, khi cảm thấy tâm trở nên cứng lại, hãy dừng lại một chút. Khi buông căng thẳng ở vai và tay, cũng hãy buông bớt một chút sức trong tâm. Trong sự tự nhiên, lời nói tiếp theo, hành động tiếp theo và ngày tiếp theo sẽ tiếp tục an hòa hơn.
Khi thân căng, chuyển động tiếp theo không tự nhiên xuất hiện; khi tâm căng, lời nói và hành động có trí tuệ bị ngăn lại. Khi ta đặt xuống sự căng thẳng và bám chấp của tâm, tính tự nhiên vốn có của nó hiện ra, và từ tâm ấy đời sống cùng sự thực hành an hòa tiếp tục.