Lời hôm nay

Lời nói chỉ đường, nhưng sự tỉnh thức phải được nhìn thấy trực tiếp

2026 . 04 . 30

Đó là một buổi sáng ngập tràn ánh nắng. Chúng ta nhìn thấy mặt trời bằng mắt, cảm nhận được hơi ấm của nó và biết rằng mặt trời đã mọc.

Nhưng đối với người không thể nhìn thấy mặt trời trực tiếp thì người khác phải giải thích rằng mặt trời đã mọc. Chúng ta có thể nói rằng mặt trời sáng, ấm áp và chiếu sáng thế giới. Tuy nhiên, cho dù chúng ta có giải thích nó cẩn thận đến đâu thì điều đó cũng không giống như việc tự mình nhìn thấy mặt trời.

Lời dạy của Đức Phật là như vậy. Kinh và Pháp thoại là phương tiện quý báu chỉ đường cho chúng ta và giúp chúng ta hướng tới chân lý. Nhưng bản thân ngôn từ và chữ viết không hề thức tỉnh. Lời nói giống như ngón tay chỉ vào sự thật, và sự thức tỉnh giống như mặt trăng mà ngón tay chỉ về.

Trong truyền thống, người ta cũng nói rằng mặc dù Đức Phật đã thuyết pháp vô số, nhưng cuối cùng Ngài không nói dù chỉ một lời. Điều này không có nghĩa là không có giáo lý. Nó có nghĩa là vị trí của sự thật không thể được nắm bắt hoàn toàn bằng lời nói. Một bài pháp thoại chỉ ra những lời nói hướng tới những gì không thể nói ra, và qua những lời nói đó cuối cùng chúng ta phải nhìn thấy được nơi vượt ra ngoài lời nói.

Hương vị của thức ăn là như nhau. Dù có người giải thích thế nào đi nữa: “Nó ngọt, thơm và mềm”, chúng ta không thể biết hết mùi vị trừ khi tự mình ăn. Tương tự như vậy, Pháp không nên dừng lại ở việc nghe và hiểu. Chúng ta phải chiếu thẳng nó vào tâm trí và cuộc sống của mình và trải nghiệm nó ở đó.

Vì vậy, việc học không kết thúc bằng việc biết nhiều từ. Chúng ta có thể đọc kinh và nghe pháp thoại, nhưng chúng ta không nên chỉ dừng lại ở lời nói. Chúng ta cần nhìn thấy ý nghĩa vượt xa sự giải thích và chuyển từ kiến ​​thức sang trải nghiệm trực tiếp.

Ngày nay, nguyện chúng ta nghe lời hay không chỉ dừng lại ở lời nói, nhìn thẳng vào nơi tâm mà lời ấy chỉ vào, và chuyển từ biết sang thấy.

Lời nói có thể hướng tới sự thật, nhưng sự thức tỉnh phải được trải nghiệm trực tiếp.

Chỉ biết mặt trời qua lời giải thích thì khác với việc nhìn thấy nó một cách trực tiếp. Mùi vị của thức ăn có thể được mô tả, nhưng chúng ta chỉ biết được nó bằng cách ăn. Lời dạy của Đức Phật không nên chỉ tồn tại bằng lời nói và chữ viết; chúng ta cần nhìn thấy sự thật mà những lời đó chỉ ra trong tâm trí và cuộc sống của chính chúng ta. Ngày nay, mong sao chúng ta không dừng lại ở việc nghe và biết mà hãy nhìn thẳng và tự mình trải nghiệm.

AI đã duyệt · T3_major · Xuất bản sau khi AI duyệt trước
Báo lỗi bản dịch
Lời nói chỉ đường
Lời nói chỉ đường, nhưng sự tỉnh thức phải được nhìn thấy trực tiếp truyện tranh
Người đó chỉ đọc về ngón tay chỉ mặt trời và tên món ăn, tưởng rằng mình đã hiểu sự tỉnh thức.
Hyedal Sunim cho thấy một ngón tay chỉ mặt trời và một muỗng thức ăn ấm.
Lời nói là phương tiện thiện xảo; sự tỉnh thức phải được thấy và nếm trải trực tiếp.
Người đó buông lời giải thích và bước một bước vào thực hành.
Mặt trời trực tiếp mọc lên, và nụ cười trải nghiệm lặng lẽ xuất hiện.