Thực hành giảm bớt lời nói và làm sáng tỏ tâm trí
Lời nói bộc lộ tâm hồn con người. Tuy nhiên, nói nhiều chưa chắc đã thành thật. Đúng hơn, càng nhiều từ ngữ thì càng dễ gây lo lắng, cường điệu và diễn đạt không cần thiết.
Trước tiên, một học viên phải xem xét các từ đến từ đâu, hơn là có bao nhiêu từ. Chúng ta cần nhìn lại và hỏi liệu những lời nói đó đang cố che đậy sự lo lắng, cố gắng đánh bại người khác hay xuất phát từ tâm từ bi.
Chánh ngữ không có nghĩa chỉ là im lặng. Khi cần lời nói, chúng ta nên nói rõ ràng, nhưng lời nói phải mang lại sự sống và sự giúp đỡ hơn là làm tổn thương hay chia rẽ. Lời nói chỉ là ngón tay chỉ tới sự thật, vì vậy chúng ta không nên chỉ dùng ngón tay mà thôi; chúng ta nên thấy mặt trăng của tâm mà ngôn từ hướng tới.
Điều quan trọng trong lời dạy này không phải là buộc tâm trí phải nhìn tốt hơn hay cố gắng thay đổi nó ngay lập tức. Đầu tiên, hãy chú ý ngay bây giờ tâm trí đang bị vướng mắc ở đâu, và từ chính nơi đó hãy chọn một bước theo hướng ngay thẳng hơn. Luyện tập không phải là một sự kiện đặc biệt xa vời; nó xuất hiện trong cách diễn đạt, lời nói, phán đoán và sự quan tâm hàng ngày.
Nhiều lời nói không làm nên sự thật. Một lời từ bi làm cho ngày tươi sáng. Ngày nay cũng vậy, mong sao lời dạy này trở thành một lựa chọn nhỏ trong cuộc sống hàng ngày và làm tâm hồn bừng sáng.