Ngay cả sự thức tỉnh cao độ cũng chín muồi từng bước một.
Khi leo lên một ngọn núi cao, chúng ta không thể chạy hết cùng một lúc. Khi độ cao tăng lên, hơi thở thay đổi và cơ thể phải thích nghi với độ cao mới. Nếu đầu gối hoặc lưng yếu thì cần được chăm sóc trước. Chúng ta rèn luyện cơ thể từ vị trí thấp hơn và nghỉ ngơi ở từng giai đoạn. Nếu chúng ta coi nhẹ ngọn núi và vội vã leo lên, cơ thể sẽ mệt mỏi trước khi thực sự bước đi trên con đường.
Thực hành cũng tương tự. Trong một khoảnh khắc nào đó, chúng ta có thể thấy rõ phương hướng của tâm trí. Tuy nhiên, nhìn thấy nó một lần không có nghĩa là những thói quen cũ và sự dao động biến mất cùng một lúc. Vì đã nhìn thấy nên chúng ta càng phải bước đi cẩn thận hơn. Bây giờ chúng ta đã biết phải đi đâu, chúng ta cần thời gian để học con đường đó bằng cả thân và tâm.
Giáo lý được gọi là đột ngộ và tu tập dần dần cho thấy trình tự thực hành này. Ngay cả khi chúng ta chợt nhìn thấy phương hướng giác ngộ thì cũng có một quá trình mài giũa dần dần để nó không bị lung lay trong cuộc sống đời thường. Giống như người biết đỉnh ở đâu không leo lên một cách bất cẩn, người tu không nên trụ trong ý nghĩ “Tôi đã thấy tâm,” mà nên xác nhận nó trong đời sống từng bước một.
Núi cao làm cho chúng ta khiêm tốn. Khi nghĩ đến núi Sumeru hay một ngọn núi linh thiêng, chúng ta biết rằng chỉ muốn leo lên thôi là chưa đủ. Cần phải có sự chuẩn bị, trật tự, hít thở và nghỉ ngơi. Thực hành là như nhau. Khi tâm trí rung chuyển, chúng ta ổn định lại hơi thở. Khi ham muốn chạy về phía trước, chúng ta chậm lại một bước. Những gì chúng ta biết đều phải được thực hành và chín muồi trong cuộc sống.
Ngay cả một ngọn núi mà chúng ta không thể leo lên được cũng có thể trở thành con đường thực hành tâm trí. Ngay cả khi thân không thể đến đó, chúng ta có thể học được rằng khi tâm rung chuyển thì thế giới rung chuyển, và khi tâm tĩnh lặng, nó không chuyển động, giống như một ngọn núi. Cuối cùng, điều quan trọng không phải là nói về hội nghị thượng đỉnh mà là tôi thực hiện một bước ngày hôm nay với tâm thế nào.
Giống như ngọn núi cao không thể leo lên trong một hơi thở, việc tu tập tâm không thể kết thúc chỉ vì chúng ta đã nhìn thấy phương hướng. Nếu đã thấy được phương hướng giác ngộ thì chúng ta cần phải học con đường ấy trong đời sống hằng ngày, ổn định hơi thở mỗi khi run rẩy và leo lên từng bước một.