Nhìn Suy Nghĩ Với Tâm Như Biển
Tỉnh giác là tâm đang thức trước mọi sự như chúng đang là, trước khi phán xét hay phản ứng. Bất cứ ý nghĩ nào khởi lên, ta không vội nắm lấy hay xua đẩy, mà sáng suốt nhận biết điều đang xảy ra ngay bây giờ.
Khi lặng lẽ nhìn vào tâm, vô số ý nghĩ từ đâu đó khởi lên, ở lại một chút rồi lại biến mất. Ý nghĩ cứ sinh khởi rồi qua đi, và ta nhiều lần nhận biết dòng chảy ấy.
Khi đó, câu hỏi này xuất hiện: tâm ta phải sâu, lớn và rộng đến mức nào mới có thể chứa được tất cả những ý nghĩ và cảm xúc ấy?
Tâm ấy có thể ví với biển. Dù nhiều dòng nước chảy vào, biển cũng không dễ tràn. Một tâm rộng và sâu cũng như vậy. Dù ý nghĩ và cảm xúc khởi lên, tâm vẫn có thể lặng yên, không bị chúng cuốn đi.
Hôm nay cũng vậy, hãy thực tập một tâm như biển. Dù ý nghĩ và cảm xúc đến rồi đi như sóng, hãy nhận biết chúng và sống một ngày với tâm rộng rãi, an ổn.
Tỉnh giác là tâm thức trước mọi sự như chúng đang là, không phán xét hay phản ứng. Khi nhìn vào tâm, ta thấy vô số ý nghĩ sinh khởi rồi biến mất. Như biển không tràn dù nhận nhiều nước, với một tâm rộng như biển ta có thể an ổn, không bị ý nghĩ và cảm xúc làm dao động.