Cả tán loạn và lặng yên đều khởi từ nơi vốn có
Trong tâm ta, những ý nghĩ tán loạn khởi lên, và tâm lặng yên cũng khởi lên. Nhưng cả hai đều là tác dụng hiện ra từ nơi vốn có của tâm. Cũng như thời tiết không phải lúc nào cũng giống nhau, tâm cũng không luôn ở mãi một trạng thái.
Khi ta chạy theo tâm tán loạn, một vọng niệm gọi thêm một vọng niệm khác, và trước khi biết, ta đã mắc vào lưới khổ đau. Nếu bám lấy một ý nghĩ và tiếp tục chạy theo nó, cảm xúc, lời nói và hành động cũng bị lay động theo.
Ngược lại, khi ta nhận biết rằng suy nghĩ và cảm xúc đang khởi lên mà không bị chúng kéo đi, tâm trở nên lặng yên. Tu tập không phải là cố sức xóa bỏ tán loạn, mà là nhận biết rõ tán loạn đang khởi lên.
Ma quân không chỉ có nghĩa là những hữu tình đặc biệt ở bên ngoài. Khoảnh khắc ta bị vọng niệm trong chính tâm mình kéo đi và đánh mất tỉnh biết đã là khởi đầu của khổ đau. Vì vậy, người tu phải tiếp tục quán sát tâm trong đời sống hằng ngày và nuôi dưỡng thói quen lành.
Hôm nay, dù những ý nghĩ tán loạn khởi lên, đừng bị kéo vào lưới của chúng; hãy nhớ nơi chốn tĩnh lặng vốn có và tiếp tục tỉnh biết suốt ngày.
Cả tâm tán loạn và tâm lặng yên đều khởi từ nơi vốn có của tâm. Điều quan trọng là nhận biết tán loạn mà không chạy theo nó. Hôm nay, đừng bị kéo vào lưới vọng niệm; hãy giữ trung tâm của tâm.