Ở trong tỉnh giác, nhưng đừng bám giữ nó
Sự tỉnh giác học được trong kỳ tu tập chuyên sâu không nên chỉ ở lại trong thiền đường. Không bỏ lỡ hơi thở đến và đi, và thấy các cảm giác nơi thân sinh khởi rồi tan biến, là sự rèn luyện tốt để đánh thức tâm.
Tuy vậy, nếu chỉ bám vào tỉnh giác, nó lại trở thành một chấp trước khác. Con đường của người tu là tỉnh giác mà không bị trói buộc bởi chính sự tỉnh giác ấy, rồi dùng trí tuệ đó một cách đúng đắn trong lời nói và hành động hằng ngày.
Ta không thể sống bằng cách tránh hết mọi kích thích bên ngoài. Vì vậy, điều quan trọng không phải là phản ứng ngay mỗi khi kích thích đến, mà là nhận ra những thay đổi của thân và tâm, rồi phục hồi sự bình thản.
Hôm nay, mong bạn không đánh mất những cảm giác và trạng thái tâm đang khởi lên, và sống một ngày bằng trí tuệ không bám chấp vào chúng.
Nếu chỉ bám vào tỉnh giác, nó lại trở thành một chấp trước khác. Con đường của người tu là tỉnh giác mà không bị nó trói buộc, rồi dùng trí tuệ ấy đúng đắn trong lời nói và hành động hằng ngày. Ta không thể tránh mọi kích thích bên ngoài, nên điều quan trọng là nhận ra thay đổi nơi thân tâm và phục hồi sự bình thản thay vì phản ứng ngay.